“Bệnh” của người Việt nói tiếng Anh
Nhiều năm điều hành câu lạc bộ tiếng Anh ở Trung Quốc và nay ở VN, tôi rút ra một số “bệnh” của người nói tiếng Anh, đặc biệt là HSSV VN. Do đó tôi rất lấy làm lý thú khi đọc loạt bài “Bảy năm học phổ thông - tại sao không biết nói tiếng Anh?” trên báo Tuổi Trẻ.
Trước hết, tôi muốn nói đến tâm lý “sợ” nói sai của các bạn đang học tiếng Anh. Ở câu lạc bộ của mình, tôi luôn “kích” mọi người nói. Thông điệp mà tôi đưa ra là “cứ nói đi, không sợ sai, không sợ cười”, vậy là họ nói thật thoải mái.
Một kiểu học của người Việt nữa mà tôi thường thấy là học quá nhiều ngữ pháp, từ vựng, đến nỗi gặp ngữ cảnh cần nói một câu đơn giản, ví dụ “I want to go home now” (bây giờ tôi đang muốn về nhà) thì không có phản xạ nói ngay mà phải suy nghĩ trong đầu để dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh. Học nói tiếng Anh, theo tôi, trước hết phải học phát âm tốt. Khi phát âm đúng mới nghe và hiểu người đối diện. Tận dụng mọi cơ hội để gặp gỡ người nước ngoài, ví dụ đi câu lạc bộ, đến các quán cà phê có người nước ngoài, làm quen bạn bè nước ngoài qua online (thay vì chat chuyện phiếm, tìm người yêu như thói quen của nhiều bạn trẻ Việt thì nên tranh thủ học tiếng Anh)...
GUY KLAGES (Chủ nhiệm CLB nói tiếng Anh English Home)
Vậy bây giờ giải quyết làm sao? tại vì mình mỗi lần xổ 1 câu tiếng Anh thì thằng bạn của mình nó nói mình :"dốt tiếng Anh mà bày đặt" , rùi nó chọt câu này câu nọ. Mà cũng lạ, bản thân nó tiếng Việt còn chưa xong
Bệnh của người Việt nói tiến Anh