
*Về tác phẩm :
“Ở đó, trên cái giường, là bá tước Dracula. Thoạt đầu Jonathan nghĩ ông đã chết. Mắt ông vẫn mở to, và gương mặt thì nhợt nhạt. Không có hơi thở từ miệng hay mũi của ông, và cũng chẳng nghe nhịp đập của con tim trong lồng ngực. Nhưng có một cái gì đó trong đôi mắt của ngài bá tước làm Jonathan cảm thấy sợ hãi. Chúng không có ánh nhìn lạnh lẽo của một người đã chết rồi. Chúng cứ chăm chăm vào khoảng không xung quanh anh, với một một sự căm ghét ma quái….”
Bá tước Dracula sống trong một toà lâu đài to lớn ở Transylvania, nhưng ông muốn mua một ngôi nhà ở Anh. Một công ty ngành luật ở London đã cử Jonathan Harker đến lâu đài Dracula để giúp ngài bá tước trong việc mua bán. Dracula tỏ ra rất thân thiện và lịch sự đối với vị khách mời, nhưng có một cái gì đó làm Jonathan cảm thấy rất lạ. Tại sao tất cả những cánh cửa thông các phòng trong lâu đài đều bị khoá chặt ? Tại sao trong cả lâu đài không hề có một chiếc gương nào ? Tại sao ngài bá tước chỉ thức dậy vào ban đêm, và tại sao ông lại tỏ ra quan tâm một cách kỳ lạ đến những bức ảnh của cô bạn gái của Jonathan, Mina ? Và rồi, khi Jonathan khám phá ra bí mật của bá tước Dracula, anh muốn trốn chạy. Nhưng bằng cách nào ? Anh đã là tù nhân trong chính toà lâu đài này. Liệu anh có thể trở về nước Anh và gặp lại Mina ?
…
Khi nào một con người không còn là người nữa ? Khi nào ta có thể trở thành một sinh vật khác ? Từ đầu thế kỷ thứ 19, nhiều tác giả đã tìm thấy cảm hứng viết sách trong các câu hỏi tương tự như trên. Hai trong những câu chuyện thành công nhất chính là Dr Jekyll and Mr Hyde (1886) của Robert Louis Stevenson và Picture of Dorian Gray của Oscar Wilde (1981). Và sau đó, tháng 6/1897, đến lượt Dracula của Bram Stoker ra đời.
Mẹ của tác giả Stoker, trong một lá thư gửi cho con trai ờ Anh từ Ireland, đã viết : “Không có một tác phẩm văn học nào, kể từ sau cuốn Frankenstein của bà Shelley, mà hay hơn tác phẩm của con. Chắc chắn Dracula sẽ kiếm được cho con rất nhiều tiền và làm cho con trở nên nổi tiếng”. Quả nhiên, Dracula đã tạo nên hiện tượng best-seller ngay khi vừa xuất bản và Stoker kiếm được kha khá tiền. Nhưng ông vẫn không trở nên nổi tiếng, mãi cho đến khi ông qua đời. Dracula cho đến bây giờ vẫn còn là một trong những tác phẩm văn học nổi tiếng nhất. Cuốn sách được dịch ra hơn 40 thứ tiếng và đã có rất nhiều phim kể về ngài bá tước Dracula, nhiều hơn bất kỳ nhân vật tiểu thuyết nào, ngoại trừ Sherlock Holmes. Khách du lịch đến thăm Romania ngày nay sẽ được ghé thăm “lâu đài Dracula” (nhưng tác giả Bram Stoker chưa bao giờ đặt chân đến đất nước này)
Dracula không phải là tác phẩm đầu tiên viết về ma cà rồng. Tác giả Bryon cũng đã từng viết về chúng (The Giaour 1813) và John Polidori thì viết The Vampyre vào năm 1818 (một năm trước khi Mary Shelley viết Frankenstein). Tác phẩm Der Vampyr của Heinrich Marschner đã nổi tiếng ở Đức một thời gian dài trước khi Stoker bắt đầu viết Dracula.
Những câu chuyện về ma cà rồng đã có từ rất lâu. Những người dân ở Slavonic đã tin về sự có mặt của chúng từ hàng trăm năm nay. Trong những truyền thuyết ấy, những kẻ xấu xa thường biến thành ma cà rồng sau khi chết. Họ trở về trong hình thù của một con dơi to lớn và hút máu những người đang ngủ say. Những nạn nhân cũng sẽ trở thành ma ca ròng. Nếu ma cà rồng có khả năng tìm được máu để uống thường xuyên, chúng không bao giờ chết. Người ta tin rằng họ có thể tự bảo vệ bản thân trước sự tấn công của những sinh vật ma quỷ này bằng cách dùng môt số loài cây cỏ, như tỏi, và với lửa.
Khi tôn giáo đến với những người dân xứ Slavs, những câu chuyện về ma cà rồng cũng không vì thế mà bị ngăn lại. Nhưng người ta cũng tin rằng, có một vài đồ vật của Chúa, như cây thánh giá, cũng có thể bảo vệ họ. Và chỉ có một cách duy nhất để tiêu diệt một con ma cà rồng – và để cứu lấy linh hồn người đã chết. Theo đó, họ tin rằng, bẳng một que gỗ dài và sắc nhọn, đâm thủng xuyên qua tim.
*Về tác giả :
Abraham Stoker sinh vào năm 1847 ở Dublin, xứ Ireland. Ông là một học sinh xuất sắc ở đại học (Trinity College) và cũng là một chân chạy và chân bóng đầy tài năng. Khi còn là học sinh, Stoker đã đi xem kịch ở một rạp hát Dublin và gặp được một diễn viên gạo cội người Anh, Henry Irving. Stoker bắt đầu yêu kịch nghệ và ông không bao giờ quên được Henry Irving.
Sau khi tốt nghiệp đại họ, ông làm việc cho văn phòng nhà nước. Đó là một công việc đáng chán, nhưng ông đã làm nó trở nên thù vị hơn : ông tổ chức các buổi trò chuyện ở trường đại học về các nhà văn, tác giả lỗi lạc nước Anh. Ông cũng viết tác phẩm đầu tay của mình vào thời gian đó, The Chain of Destiny, được in trên tạp chí Shamrock vào năm 1875.
Vào năm 1878, ông kết hôn, từ bỏ công việc ở Ireland và chuyển về London. Ở đó, ông tìm thấy công việc với người diễn viên mà mình gặp lần đầu ở Dublin vào 11 năm trước. Ông trở thành người cận vệ của Ngài Henry Irving. Irving là diễn viên và nhà sản xuất kịch nổi tiếng nhất nước Anh thời bấy giờ. Những vai diễn yêu thích của ông là các tác phẩm của Shakespear, nhưng ông cũng sản xuất và diễn các vai khác. Những câu chuyện ngày càng gay cấn hơn và đáng sợ hơn cuộc sống thật, và có lẽ Stoker đã bắt đầu cảm thấy thú vị về những con ma cà rồng từ chính những vai diễn này. Và cũng có thể, Stoker đã lấy Henry Irving làm hình tượng mẫu khi ông viết về Bá Tước Dracula. Nhiều độc giả đã tin như vậy.
Stoker đã đi du lịch trên khắp nước Anh và Mỹ nhiều lần với Irving và công ty sản xuất kịch. Suốt thời gian đó, ông bắt đầu viết một cách nghiêm túc. Quyển sách đầu tay, vào năm 1879, viết về những quan toà Ireland. Sau đó, ông còn viết 15 tác phẩm khác, trong đó có một quyển sách dành cho thiều nhi, Under the Sunset (1881) Và Dracula (1897) đương nhiên là tác phẩm nổi tiếng nhất.
Vào năm 1905, Henry Irving qua đời và Stoker đã viết 2 quyển sách về ông – Personal Reminiscences of Henry Irving – trong những năm tiếp theo.
Bram Stoker mất ở London vào năm 1912.